Cộng đồng Kiến trúc & Công nghệ

Những không gian công cộng lớn kế tiếp sẽ nằm trong công trình. Các kiến trúc sư đã chuẩn bị cho điều này?

The Next Great Public Spaces Will Be Indoors. Are Architects Prepared?,Oslo Opera House by Snøhetta. Image © Snøhetta

Bài viết bởi Kjetil Trædal Thorsen, đồng sáng lập của Snøhetta, được xuất bản lần đầu tiên trên tạp chí Metropolis với tựa đề “Opinion: The Next Great Public Spaces Will Be Indoors.”

Có thể nói, ngoại trừ những ga tàu hỏa, không gian công cộng thường được hiểu là không gian ngoài trời. Cho dù là ở Hoa Kỳ hay châu Âu, đặc biệt là với những sự quan ngại ngày càng tăng về vấn đề an ninh, người ta có vẻ thường riêng tư hóa mọi thứ ở trong nhà (công trình), dù cho chúng ta đang tìm cách cải thiện sự tiếp cận với các không gian công cộng ngoài trời. Nhưng với hệ thống những thành phố nhiều tầng nhiều lớp của tương lai, chúng ta sẽ cần phải tập trung vào những không gian công cộng mà được đặt trong các công trình – và làm cho chúng trở nên dễ dàng tiếp cận hơn.

Một phần bản đồ thành Rome năm 1748 của Giambattista Nolli. Hình ảnh từ thư viện đại học UC Berkeley.

 

Năm 1748, Giambattista Nolli đã tạo ra bản đồ thành Rome này khi ông chỉ có 2 sự phân biệt – riêng tư và công cộng. Cho dù là trong nhà hay ngoài trời, cho dù là không gian nhà thờ hay 1 quảng trường, thì nó cũng không thực sự thành vấn đề. Nó đã kể một câu chuyện khác về thành phố. Có một vài thí dụ của ngày nay-mái của Oslo Opera House là ngoài trời, nhưng nó nằm trên công trình và có thể tiếp cận bởi mọi người. Việc mở cửa bảo tàng Louvre và cố gắng cho người ta đi lại qua nó 24 giờ một ngày – với việc tiếp nhận bảo tàng của nghệ sĩ JR gần đây – là một cách nữa để không tạo ra một sự khác biệt giữa không gian công cộng trong nhà và ngoài trời.

Oslo Opera House.

 

Những kiểu giải quyết hoạch định này là rất cần thiết cho cách mà các loại hình kiến trúc mới phát triển, và các kiến trúc sư rõ ràng là có ảnh hưởng đến điều này. Trong một số trường hợp nhất định, chỉ cần có sự tiếp cận với các không gian công cộng trong nhà là đủ. Để sử dụng ví dụ về mái của nhà hát opera ở Oslo một lần nữa, nó về cơ bản đã được hoạch định cho một việc, đó là việc được đi bộ lên trên, để dạo chơi. Nhưng đôi khi, nó có thể được dùng để tổ chức một buổi hòa nhạc ngoài trời. Hoặc nó có thể được tái quy hoạch đi ngược với những ý định ban đầu để cho phép những người trượt ván hoặc một biker lái những chiếc xe moto lên xuống trên mái.

Có thể những không gian công cộng ngoài trời có thể được hoạch định theo một cách mà sẽ mở ra cơ hội cho các không gian công cộng trong nhà. Luôn có một phần của quy hoạch đô thị trong việc thiết kế nội thất. Và cũng luôn có một phần của thiết kế nội thất trong một không gian đô thị. Không lạ rằng kiến trúc nội thất cũng đang chuyên nghiệp hóa chính nó – các kiến trúc sư nội thất không còn được xem như những người trang hoàng không gian nội thất nữa. Cũng tương tự như vậy đối với các kiến trúc sư cảnh quan. Và đó chỉ là những nghề nghiệp thiết kế kiểu truyền thống.

The Next Great Public Spaces Will Be Indoors. Are Architects Prepared?,Markthal Rotterdam by MVRDV. Image © Nico Saieh

 

Mọi kiến trúc sư không nhất thiết phải được đào tạo cho mọi chuyên môn riêng biệt, nhưng điều còn thiếu là một sự thấu hiểu bao quát về cách làm việc nhóm. Đó là  lý do tại sao chúng tôi đã giới thiệu việc luân chuyển vị trí như là một phương pháp làm việc trong văn phòng của chúng tôi, nơi mà bạn sẽ không chỉ ngồi quanh bàn với nhiều nhà chuyên môn, nhưng bạn sẽ phải chuyển đổi chuyên môn qua lại trong quá trình sáng tạo. Điều duy nhất có thể giữ lại giá trị cốt lõi của kiến trúc là một mô hình cộng tác kiểu như vậy.

The Next Great Public Spaces Will Be Indoors. Are Architects Prepared?,Markthal Rotterdam by MVRDV. Image © Daria Scagliola+Stijn Brakkee

 

Bằng cách thực hiện theo mô hình này, trong cả việc dạy học và thực tế, tôi nghĩ chúng ta có thể được trang bị tốt hơn để hiểu được đầy đủ hiệu quả của việc hoạch định. Chúng ta thường đủ kiến thức để hiểu rằng một sự thay đổi về công năng sử dụng đôi khi là cần thiết và chúng ta không nên cố giữ lấy một kiểu hoạch định nào đó. Nhưng chuyên môn, theo ý kiến của tôi, tự thân nó thật sự cần có những hiểu biết như vậy, đơn giản bởi vì nó gắn bó quá mật thiết với công việc thiết kế thực tế. Làm sao để chúng ta có thể thay đổi mối quan hệ giữa công trình và công chúng trừ khi chúng ta trực tiếp tham gia vào việc tự lập trình chính mình?

 

Nguồn Archdaily

Dịch bởi Architech.vn

Bình luận về bài viết
Đang tải...